ai la trieu phu là một game đỉnh cao nhất

ai la trieu phu là một game đỉnh cao nhất

game đỉnh cao nhất hiện tại ai la trieu phu là một trong những game đang được nhiều người tải về chơi nhiều nhất

hết chiu nổi. Tôi lấy ai la trieu phu bao bỗ trải ra bàn và chui vô đậy kín lại. ai la trieu phu Ban dầu tôi cồn cảm thấy mùi mốc nhưng rồi quen dần. Nhơ chiếc bao bô” tòi ngàn dưọc một phần muỗi, tôi ngủ luôn cho đến lúc có nguừi gọi dậy.Nguòi đến gọi tôi dậy là Tiêu Lang. Bây gia chắc cũng đã gần sáng. Qua lỗ vách nhà rách, tôi thấy sao Mai dă mọc. Tiêu Lang cầu nhầu, mặt nhăn nhó:Cậu ngủ cái kiểu gì mà kỳ lạ vậy? Mói thây, tớ tuongMuỗi cắn quá mà không có nóp.Sao không trở về bên tó, nhà kin hon.Lỡ rồi, ngủ ả đây luôn, qua lại làm gì. – Tôi hòi: p qua các đon vị dã vưữt đuực iộ Cái sắn hêt rồi hả?Vượt cái con khi – Tiêu Lang mặt nhân nhó: – Chẳng có thằng ma nào qua hết. Chắc các cha nó đi lạc rồi! Ban đêm mà qua phừng cánh dồng lớn, không có ngưòi dẫn đưừng đi lạc như choi. Sáu Trung cho ngubi đến gọi tụi mình đi vói trung đội qua lộ đêm nay.

ai la trieu phu

Gần sáng rồi mà di kịp à?Cậu yên tu dien anh viet chí! Qua lô Cái sắn rồi thì tu dien anh viet cậu cứ thủng thẳng di, tói chiều đến Tân Hội cũng được.Đon vị nào ở lại cảnh giói cho các đon vị bạn qua lộ.Giao lại cho một trung đội của Son Hà. Họ rành món gác đuờng hon tụi mình nhiều. Lại có pi-át nữa! Lo gì!Tôi gọi chủ nhà dậy, trả bao bô” tời và chào từ giã chị. Tôi và Tiêu Lang đến gọi hai chiến sĩ trinh sát. Chứng tôi đi ra lộ Cái Sắn. Trung đội muòi một đã qua kỉnh. Vài chiến sĩ của trung đội Son Hà còn đúng trên đường. Hai đầu đubng im ắng. Chẳng thây hoạt động nào của địch. Những băn khoăn của tôi từ đầu hôm đã sai bét. Tôi không hiểu tại sao địch khồng đua lực lưạng tói ngăn bộ đội qua lộ Cái sắn. Chứng ản hiếp du kích nhưng sợ chạm trán vói bộ đội lớn chảng?Chúng tôi giơ tay cao chào các chiến sĩ trung dội Son Hà rồi xuống xuồng qua kinh nhập với trung đội mubỉ một. Chúng tôi băng đổng đi vể kinh Tân Hội. Cánh đồng giữa lộ Cái SắD và kinh Tân Hội đả ngập nuóc nhung con đi bộ đuực. Chúng tồi tìm những noi đất cao đi cho đở nước cản. Tiêu Lang không biết tỉnh ruựu chưa mà đi cứ té hoài. Anh nói với tôi:

Rạch Giá tớ ngán nhút là lội dồng vào tháng này, dì bộ không duọc mà di xuổng cũng không được. Nhung đi bộ cồn tói nơi chớ đi xuồng thi phải bò xuổng.

>> Xem ngay mức giá sơn nhà phù hợp nhất thị trường

Cậú ngốc quá! Chống co tuong xuồng không duọc thì phải bò chớ sao Chẳng co tuong lẽ vác trên vai đi à? – Tiồu Lang vịn vai tôi, vuốt mây vết bùn sau đít – Ở trong năm còn có lúc lội đổng ngán nhut nữa! Cậu biết lúc nào không?Tôi lắc đầu:Em có ơ Rạch Giá đâu mà biết.Đó là nước nít mà đất chua khô. Bùn nhão nhoẹt. Mỗi lần buớc xuống rồi rút chân lên là mấy chục ki-lô bùn bám theo.Thôi! Đùng có nói dóc, cha nội! Bùn bám như vậy làm sao đi được.Dóc hả? Em cbn ở tỉnh Rạch Giá thì có ngày nếm cái món thú vị đó thôi. Đi không được cũng phải đi! Hành quán mà. Lúc đó đừng có la nghen, em cung! La thì tớ táng cho mẩy roi vào đít.

Đi khỏi lộ Cái Sắn chừng bôn cồy sô’ thì trbỉ bắt đầu sáng. Chúng tôi con thấy được ánh đền của xe chạy trên đuờng. Chẳng biết là xe của địch hay xe của dân? Nếu tròi sáng hẳn thì địch đứng trên lộ Cái sắn có thể nhìn thây bộ đội. Tôi Đghỉ khác hon Tiêu Lang. Dầu sao cũng phảỉ giữ bí mật hoạt động của bộ đội chớ không thể đi nhởn nhơ được. Quả thật! Chỉ một lúc sau là Sáu Trung bắt chúng tôi chạy. Chẳng biết chạy về đâu nhưng càng chạy xa lộ Cái sắn càng tôt. Tôi chạy mệt quá, bực mình hỏi Tiêu Lang:

Sao anh nói qua lộ rồi đi thủng thẳng cũng đưọc mà bây giơ Sáu Trung bắt chạy?

Share this post

Post Comment