zalo ứng dụng chát tuyệt vời nhất

zalo ứng dụng chát tuyệt vời nhất

hiện tại có ứng dụng chất zalo là ứng dụng chát tuyệt vời nhất vì nó rất tiện ích mọi người đều có thể tait về điện thoại

Vì đã có dủ lục lưọng phục zalo kích nên Sáu Trung loại tố trinh sát của zalo chúng tôi ra ngoài vong chiến dâu. Sáu Trung nhấp nháy mắt, nói:Đêm nay cho tụi bay ngủ.Tiêu Lang chua tỉh hẳn rượu, khoái ra mặt:Ngủ thì ngủ.Củng như đêm qua, trồi vừa tối, trung đội triển khai ra dịa điểm phục kích. Tôi chuyển sang nhà bẽn cạnh, noi một chiến sĩ vùa ra đi để ngủ cho rộng.Chủ nhà này quá nghèo. Nhà chỉ có vách truóc và vách sau dùng đung rách nát, cồn hai bên trống hoang trống hoác. Giữa nhà có một chiếc bàn chân gỗ, chôn xuống đất, hai bên đàt hai tấn ván không bào để Đgổi. Bên cạnh ỉà chiếc giưòng tre. Giữa bàn đặt đèn bánh ú cháy leo lét. Chủ nhà cúi chào tôi:Ổng đi coi trâu cho ngirìri ta trên Mốp Giăng.- Anh chị dược mấy con rồi?Hai đúa, cbn nhỏ, chúng đang ngủ trong mùng đó!

zalo

Tôi nhìn lên cái gọi là chỉếc mùng. ứng dụng zalo Nó trông giống như mộtcái tăng, ung dụng zalo bằng bao bô” tbi, vổ chằng vá đụp.Anh đi có gỏi tiền về nuôi chị và cháu không? – Tôi hốiChị chủ nhà thở dài:ông đi một lần vài ba tháng mói về. Đi chăntrâuchoIngubi ta chĩ đủ nuôi miệng. Mỗi lần về, ểng đem chomẹconItôi vài giạ gạo. Tôi phải đi làm mưổn cho bà con trong xổm dị 1 nuôi con, n Chị nóì đôi mắt ngấn lệ: – Tội nghiệp hai đứa nhỏ I quá. Tốỉ, muỗi như vầy mà đâu có áo bận. Tôi phải vỗ cho hai I cháu ngủ sớm.Hai cháu con nhò, ai giữ cháu cho chi đi làm mướn?Đứa lớn coi đứa nhò. – Chị chủ nhà nói, vẻ cồn như hắt Ị hoảng: – Có một lần thằng nhò choỉ sao không biết, té xuống Ị kinh. Thằng lớn không la lên cho nguòi ta tói cứu mà nhảy I xuống mb- Nó hụt chim, chìm luôn. May bà con ở gần dbm thấy I chạy tói vót hai đứa nhỏ lên.

zalo

Tôi chọt nhớ tới bữa hành zalo app quân từ kinh Huỳnh Kỳ về Sáu Bọng, zalo app do mệt quá, đã liệng mất chiếc nóp. Mấy hôm nay ngủ trần, o xã Trắc, muỗi ít lại ngủ trong nhà kín nên ngủ duọc. Còn đêm qua đi phục kích ở lộ Cái sắn, không ngủ. Đêm nay cẩn ngủ, lại không có nóp. Chỉ chủ nhà xỉn phép tôi ngủ sớm để mai đi làm. Chị giao lại cho tôi bên ngoài.Tôí nhìn chiếc đèn bánh ú. Lũ muãi thi nhau lao vầo ngọn đen để lăn ra chết. Con này chết, con khác tiếp tục lao vào đế diết. Hình như tạo hóa đinh ra như vậy dể lũ muỗi chết bót đi- Còn không ứứ cả trái đát này ngập muỗi, ai mà sống d^c. Lã muỗi rất phav cảm vófi ấnh ffpn nV^y>V’Ầ

Tôi ngồi đập muỗi một lúc rái ngả mình xuống tấm ván ghế dể ngủ. Một phẩn do ván không bầo, một phần bị muỗi cắn, tôi không tầi nào nhắm mắt dược. Tôi để chiếc đèn bánh I xuống ghế, leo lên bàn. Nằm trên bần thi êm rồí, nhung lầm gao tránh được muỗi, o trong nhà chỉ có một mình tôi có hoi máu nên chúng bu vào làm thịt. Tôi lán qua lăn lại, đập muỗi, rồi lăn qua lăn lại. Khuya lắm rồi mà tôi vẫn chua chọp mắt dược. Tôi ao ước dựợc một chiếc mùng bằng bao bố tòi rách như của chị chủ nhà thôi, nhưng lầm sao có đươc.

Bỗng chị chủ nhà từ trong mùng ló mặt ra.

Muỗi cắn quá hả chú?  Chị nói:  Chú lại cái cối xay lấy miếng bô” tơi, đắp đỡ mà ngủ.

Đắp đỡ bao b() tơi để ngủ ư? Tôi nói thầm. Từ truóc tới giơ có ai ngủ như vậy đâu. Nhưng trong tình thế này có khỉ hay đó. Ta cứ thử coi nào!

Tôi đến chiếc côi xay lấy bao bô” tơi ra giũ. Bụi tuôn xuống và một mùi mốc bốc lên hết sức khó chịu. Tôi đem bao bố tòi đến dể trên ghế mà chưa dám đắp. Nhung rồi tình thế không cuông được. Muỗi cắn

Nguồn: http://giasonnhatrongoi.com/

Share this post

Post Comment